Quotes.

Thơ từ ca phú văn xuôi nhạc kịch hay nhiều khi chỉ là một câu nói bâng quơ.
Của bất kỳ ai, hoặc của chính mình.
Cảm thấy giữa muôn vạn ngôn từ trôi qua từng ngày, sót lại dưới đáy, là những điều có nghĩa.
Và quăng vào đây.

Bình Yên.

47 thoughts on “Quotes.

  1. Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
    Như trời nhớ đất (rất xa xôi)
    Nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợi
    Thư nhớ hồi âm – Lệ nhớ môi
    /Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi/

    Du Tử Lê.

  2. Bên kia thời gian là những chiếc cối xay hoài bão, bên này thời gian là những chiếc máy bay giấy.
    04.12.2009

    Bình Yên.

  3. Chợ buồn.

    Chợ buồn đem bán những vui
    Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em.

    Chợ buồn bán nhớ cho quên
    Bán mưa cho nắng, bán đêm cho ngày.

    Chợ buồn bán tỉnh cho say
    Bán thương suốt một đời này cho yêu.

    Tôi giờ xa cách bao nhiêu
    Đem thơ đổi lấy những chiều tương tư.

    Đồng Đức Bốn.

  4. Người mộc mạc trái tim cũ kỹ
    Vói hai tay bắt lộn vòm trời
    Chiều qua mang một cõi đời
    Đi về lẽo đẽo giữa đời đi qua.
    /Từ giã/

    Bùi Giáng.

  5. Đồng dao cho người lớn.

    Có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi
    Có con người sống mà như qua đời.

    Có câu trả lời biến thành câu hỏi
    Có kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới.

    Có cha có mẹ có trẻ mồ côi
    Có ông trăng tròn nào phải mâm xôi.

    Có cả đất trời mà không nhà ở
    Có vui nho nhỏ có buồn mênh mông.

    Mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ
    Mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió.

    Có thương có nhớ có khóc có cười
    Có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi.

    Nguyễn Trọng Tạo.

  6. Con sông dùng dằng con sông không chảy
    Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu
    /Tạm biệt Huế/

    Thu Bồn.

    Hồi nhỏ mẹ cho coi bản chép tay Thu Bồn tặng mẹ, thay vì “Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt” thì trong bản chép tay thay chữ “em” bằng “Châu”. :)) Thiệt tình mấy ông nhà thơ, đểu ko thua gì Donjuan, ko biết ngoài “Châu” thì còn thay bằng gì khác nữa. :))

  7. Tôi vẫn tin, nếu có ai đó tổn thương trái tim mình, thì sẽ có ai khác khoả lấp đi những vết thương đó. Chỉ bởi cuộc đời này quá đỗi to lớn và bao dung… :)
    01.06.2010

    Bình Yên.

  8. Xin chào nhau giữa con đường
    Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
    .
    Xin chào nhau giữa lúc này
    Có ngàn năm đứng ngó cây cối và
    Có trời mây xuống lân la
    Bên bờ nước có bóng ta bên người
    .
    Hỏi rằng: người ở quê đâu?
    Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà

    /Chào Nguyên Xuân/

    Bùi Giáng.

  9. Anh đừng lo
    nếu chẳng ngủ yên
    cánh buồm em cũng chỉ thức dậy trong lặng im.
    /Bình yên/

    Đường Hải Yến.

  10. Này nhà khảo cổ học, đừng nhọc công buộc những vụn gạch trong lòng đất phải ồn ào chứng minh giá trị của nó trong khi sứ mệnh của nó là: lặng im và tan rã.
    /Lặng im/

    Nguyễn Vĩnh Nguyên.

  11. Vì những anh hùng đã ngã xuống dưới tay quân thù, chúng ta lấy tên họ để đặt tên đường. vì những vùng đất đã mất vào tay quân thù, chúng ta lấy những địa danh ấy để đặt tên đường. vì một đất nước đang đứng trước cơn nguy biến, chúng ta hãy nhớ tên nước để mai sau còn đặt tên đường.
    /Cơn mưa lửa và người mọc cánh/

    Nguyễn Vĩnh Nguyên.

  12. chao đảo quá như chưa từng biết khổ!
    em ở đâu? buổi sáng ngọc, vô cùng.
    chân trời gió. bình minh mù. nắng cũ.
    tôi trở về trên những dặm gai đâm…
    /Tôi trở về trên những dặm gai đâm/

    Du Tử Lê.

  13. Sau những phố xá chập chùng tới những ngã ba nghìn phương. Sau những ngã ba viễn phương tới những tàng cây lục lục. Sau những tàng cây trùng trùng tới những cánh rừng điệp điệp. Sau những cánh rừng hát suối tới những sa mạc cát thức. Sau những sa mạc cát bay tới những con đường dặm hồng. Sau những dặm biếc dặm hồng tới những bờ bãi mù sương. Sau những bãi bờ trăng soi tới chín cửa biển thần phù. Sau chín cửa biển thần phù tới năm đại dương sóng đập. Sau năm đại dương vô bờ tới đường chân trời vô tận.

    Sau đường chân trời là không.

    Cõi không. Không còn gì nữa hết…

    Mai Thảo.

  14. Mẹ ơi.

    Bây giờ con chẳng có gì
    Cúi đầu lạy mẹ con đi về trời

    Chỉ xin mẹ một tiếng cười
    Và câu hát thuở mẹ ngồi ru con

    Chỉ mong trái đất vẫn tròn
    Biết đâu mẹ lại gặp con có ngày

    Cõi người nhiều nỗi đắng cay
    Cho nên Phật vẫn ngàn tay kêu cầu

    Cõi người còn lắm bể dâu
    Con lấy lục bát bắc cầu đi qua

    Tin rằng sông lắm phù sa
    Cho nên đời vẫn nở hoa bốn mùa

    Bây giờ trời đổ cơn mưa
    Xa xa đã tiếng chuông chùa gọi con.

    Đồng Đức Bốn.

  15. Xin anh đừng về trong cơn mơ
    Mắt em ướt suốt cả thời con gái
    Khi anh đi em thành loài hoa dại
    Nở kiệt cùng trong góc một phòng đơn.
    /Khi anh đi/

    Bình Nguyên Trang.

  16. Người ở bên trời ta ở đây
    Chờ mong phương nọ ngóng phương này
    Tương tư đôi chốn tình ngàn dặm
    Vạn lý sầu lên núi tiếp mây
    /Vạn lý tình/

    Huy Cận.

  17. Nơi em ở là phía ngày nắng tắt
    Nỗi buồn nhiều như gió
    Em ước được thả lên trời như bóng bay…
    …Gió vẫn thổi, buồn phiền không mất nổi
    /Từ phía ngày nắng tắt/

    Vi Thuỳ Linh.

  18. Chia.

    Chia cho em một đời tôi
    Một cay đắng
    Một niềm vui
    Một buồn
    Tôi còn cái xác không hồn
    Cái chai không rượu tôi còn vỏ chai

    Chia cho em một đời say
    Một cây si
    Với
    Một cây bồ đề
    Tôi còn đâu nữa đam mê
    Trời chang chang nắng tôi về
    Héo khô

    Chia cho em một đời thơ
    Một lênh đênh
    Một dại khờ
    Một tôi
    Chỉ còn cỏ mọc bên trời
    Một bông hoa nhỏ lặng rơi
    Mưa dầm.

    Nguyễn Trọng Tạo.

  19. Bên cửa sổ bên kia đồi sao mọc
    Một lần đi là vĩnh viễn con tàu
    Đi để nhớ những chiều pha tóc trắng
    Mắt lưng chừng trông giọt máu phiêu lưu.
    /Cánh chim trời/

    Tuệ Sỹ.

  20. Lên xe tiễn em đi
    Chưa bao giờ buồn thế
    Trời mùa đông Paris
    Suốt đời làm chia ly…
    /Chưa bao giờ buồn thế/

    Cung Trầm Tưởng.

  21. Tự khúc.

    Mùa xuân có gì?
    – Có hoa vàng ngoài kia mấy độ
    Có trong ta một chiều cả gió.
    Kỷ niệm có gì?
    – Có sợi tơ mỏng mảnh lên trời
    Có mắt em nhòa lệ thảnh thơi
    Tình yêu có gì?
    – Có hai người ở bên cửa sổ
    Một người đứng yên một người đổi chỗ
    Thời gian có gì?
    – Bên này bức tường đôi mắt nhăn nheo
    Bên kia bức tường dây trường xuân leo…

    Nguyễn Nhật Ánh.

  22. Có một chú dế mèn,

    Lang thang đi.

    Đêm nay.

    Đồng cỏ hát mênh mang

    Có một chú dế mèn,

    Lang thang.

    Đi tìm một vì sao không tên,

    Đã vô tình đánh mất

    Đi tìm một điều không có thật.

    Giữa ngàn vạn điều vô nghĩa ở trên đời.

    07/01/2013
    © Tạp chí Aptechite .

  23. núi đôi lúc gọi tôi về, nín lặng
    những ngọn gai đâu nhớ nổi da người
    tình yêu khắc lên xương nghìn dấu hỏi:
    ai đi rồi còn giữ lại con ngươi ?
    /Ai đi rồi còn gửi lại con ngươi/

    Du Tử Lê.

  24. bạn cũ. Tôi đây. Vô lượng kiếp
    tứ đại giai không. Chỉ giữ tình
    hãy trì mật-chú kinh chung thủy
    để thấy trong nhau có niết bàn
    /Bạn cũ trong nhau có niết bàn/

    Du Tử Lê.

  25. Làm sao anh biết được
    Điều ta tìm ẩn hiện nơi đâu
    Mỗi con người một vật thể cô đơn
    Nhìn rõ nhau qua cửa kính trống trơn
    Nhưng không thể nghe nhau không thể nói
    /Mưa dữ dội trên đường phố trên mái nhà/

    Lưu Quang Vũ.

  26. Đã đi qua thời say đắm, mong chờ
    vẫn còn đó một màu hoa gay gắt
    cái màu hoa cô độc
    nở âm thầm trong buốt giá heo may
    /Hoa vàng ở lại/

    Lưu Quang Vũ.

  27. Muốn lên tàu đi đâu thật xa
    nhưng nhà ga đã sụp
    ngã tư mưa nhớ em
    vừa thương vừa trách giận
    Sao chân em giẫm đạp
    lên những gì tôi yêu ?
    /Ngã tư tháng Chạp/

    Lưu Quang Vũ.

  28. Những ngày chưa có em
    anh như suối lang thang trong núi
    chưa từng biết trung du chưa có bến có thuyền.

    Những ngày chưa có em
    anh như một toa tàu bỏ vắng
    rất nhiều gió thổi qua cửa lạnh
    nhưng thiếu lửa thiếu tiếng còi không biết lối về ga

    /Những ngày chưa có em/

    Lưu Quang Vũ.

  29. anh có nhớ một người đùa bỡn
    với cái mặt nạ cười
    rồi không sao cởi được
    đau đớn mệt nhoài kiệt sức
    tuyệt vọng ôm vai, cái mặt vẫn cười ?
    anh có trông con ốc
    suốt đời mang cái vỏ của mình
    nhưng cất đi gánh nặng trên lưng
    nó cũng không sống nữa ?

    em như con chim say nắng gió
    luôn làm bị thương chính đôi cánh của mình.

    /Những chiếc lá rơi/

    Lưu Quang Vũ.

  30. Những điều hôm qua tưởng tuyệt vời tốt đẹp
    đến nay thành không đủ nữa rồi
    Những người tốt tự bằng lòng với hôm nay
    mai sẽ là kẻ xấu.
    /Viết lại một bài thơ Hà Nội/

    Lưu Quang Vũ.

  31. cuộc sống chia rẽ chúng ta
    chỉ cái chết là nối gần nhau lai
    /Thơ tình viết về một người đàn bà không có tên (I)/

    Lưu Quang Vũ.

  32. Ngậm ngùi.

    Nắng chia nửa bãi, chiều rồi…
    Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu.
    Sợi buồn con nhện giăng mau,
    Em ơi! Hãy ngủ, anh hầu quạt đây.
    Lòng anh mở với quạt này,
    Trăm con chim mộng về bay đầu giường.
    Ngủ đi em, mộng bình thường!
    Ru em sẵn tiếng thùy dương mấy bờ…
    Cây dài bóng xế ngẩn ngơ…
    – Hồn em đã chín mấy mùa thương đau ?
    Tay anh em hãy tựa đầu,
    Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi…

    Huy Cận.

  33. Tràng Giang,

    Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài.

    Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,
    Con thuyền xuôi mái nước song song
    Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;
    Củi một cành khô lạc mấy dòng.

    Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
    Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều
    Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
    Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.

    Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng;
    Mênh mông không một chuyến đò ngang.
    Không cầu gợi chút niềm thân mật,
    Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.

    Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
    Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
    Lòng quê dợn dợn vời con nước,
    Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.

    Huy Cận.

  34. Mây vẩn từng không, chim bay đi
    Khí trời u uất hận chia ly
    Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
    Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì.
    /Đây mùa thu tới/

    Xuân Diệu.

  35. Những giờ ta xa nhau
    là tình thêm níu lại
    mười ngón dài vụng dại
    cầm mảnh ngày rơi mau
    /Vàng đoá hoa dương/

    Phạm Thiên Thư.

  36. Cõi người có bao nhiêu
    mà tình sầu vô lượng
    còn chi trong giả tưởng
    hay một vết chim bay.
    /Vết chim bay/

    Phạm Thiên Thư.

  37. Sẽ đến ngày tóc mình ngả vào thu
    hoa bèo tím chẳng mong manh như trước
    chim nhạn sẽ bay về thưa thớt
    cay đắng phai dần thành những bâng khuâng.
    /Bây giờ mùa thu/

    Vũ Đình Minh.

  38. If music be the food of love, play on,
    Give me excess of it; that surfeiting,
    The appetite may sicken, and so die.
    /Twelfth night/

    Shakespeare..

  39. All the world’s a stage,
    And all the men and women merely players;
    They have their exits and their entrances,
    And one man in his time plays many parts,
    His acts being seven ages.
    /As you like it/

    Shakespeare.

  40. Điệu nhạc gầy níu nhau tuyệt vọng
    Sao tuổi trẻ quá buồn
    như con mắt giận dữ
    Sao tuổi trẻ quá buồn
    như bàn ghế không bầy
    .
    Thôi em hãy đứng dậy
    người bán hàng đã ngủ sau quầy
    anh đưa em đi trốn
    những dày vò ngày mai

    /Dạ khúc/
    Thanh Tâm Tuyền.

  41. bài thơ Tố Hữu mà tôi thích nhất :

    Xin tạm biệt đời yêu quý nhất
    Còn mấy vần thơ một nắm tro
    Thơ gửi bạn đường, tro gửi đất
    Sống là cho và chết cũng là cho.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s