Nhật ký đi làm. (Tập hai)

“Ciel est toujours aussi bleu…”

Team của mình có một bạn mới dzô cách đây khoảng 3 tuần. Héloise, 26 tuổi, tốt nghiệp master và đã có 3 năm kinh nghiệm. Bạn này rất gầy, ăn chay trường, thích nhảy valse và mỗi khi nói chuyện thì hai mắt hay đảo tròn nhìn vào mông lung.

Vì bạn này trực thuộc quyền sinh sát của mình nên training do mình đảm nhiệm. Phong cách làm việc của mình vốn dĩ đơn giản : thẳng thắn chân thành đối thoại. Từ lúc mình ký hợp đồng đến giờ team chạy rất ngon trớn, năng suất ổn định, không khí làm việc cũng vô cùng hòa hợp dễ chịu. Cho đến lúc bạn Héloise giáng trần thì mọi sự đảo lộn.

Không may mắn là Héloise sở hữu rất nhiều thói quen xấu mà mình trùm ghét :

1) Hay hỏi. Thích hỏi. Bạ cái gì cũng hỏi. Hỏi trước khi suy nghĩ. Hỏi trước khi tìm tòi câu trả lời. Procedures mình đã đưa hết cho đọc, không đọc, đụng chuyện thì hỏi. Hỏi đâu quên đó, hôm sau hỏi lại câu hôm trước. Mình đồng ý là khi tiếp xúc công việc mới chúng ta luôn có cảm giác bỡ ngỡ lạ lẫm, đặt nhiều câu hỏi là chuyện đương nhiên, nhưng hỏi một cách vô tổ chức thì nghĩa là khả năng nắm bắt của bạn yếu, thiếu tập trung. Ở trường thầy cô được trả lương để kiên nhẫn chạy theo giải đáp thắc mắc cho bạn, bạn tha hồ hỏi thả ga, nhưng trong công việc đéo có thằng chef nào rãnh rỗi chạy theo giải tỏa uẩn khúc cho bạn, cho nên bạn chỉ nên hỏi cái gì mà tự thân bạn tìm không ra, câu hỏi đó phải được chuẩn bị trước, có suy nghĩ, có sắp xếp, và quan trọng là có save lại đàng hoàng.

2) Cái tật vái bốn phương. Hỏi một câu mà tung đến 3 – 4 địa chỉ cho chắc. Hỏi mình rồi còn hỏi thêm thiên địa xung quanh. Kiểu ra đứng ngay ngã năm lạy ông đi qua lạy bà đi lại, kết quả không những đẽo cày giữa đường mà còn làm mất thời gian của thiên hạ. Ngoài ra còn khiến người bị hỏi có cảm giác không được tôn trọng. Đã hỏi thì phải tin, không tin thì đừng hỏi. Xui cho ẻm là toàn gặp phải người tốt bụng, ví dụ như Jonathan và Cécile, chiều nay đứng uống cafe, 2 bạn ấy nói Bình Yên chắc phải dành thêm thời gian cho Héloise tại vì 3 tuần rồi mà em ấy còn hỏi mấy câu cơ bản như technical file là cái giề làm sao để tìm trên CAPRI. Mà mình không nhớ là mình đã nói vấn đề này bao nhiêu lần rồi nữa.

3) Trùm khóc. Mới dzô 3 tuần mà lên bureau của chef bự ngồi khóc những 2 lần. Còn team meetings thì thôi khỏi nói, cứ đụng đến hồ sơ của em ấy là ẻm lu loa giống như ai lột đồ bán dzô lò mổ dzậy. Trong khi lỗi thì ai cũng có, ai mình cũng sửa, đôi khi mọi người cũng sửa cho mình, đứa nào hồ sơ bị out không được duyệt thì phải bao cafe. Nhưng chỉ có ẻm là vừa quỵt cafe vừa khóc như cha chết. -.-‘

Trước những tật xấu đó của Héloise, mình convoquer Héloise lên bureau và nói thẳng là mình không cảm thấy thoải mái. Mình đề nghị từ bây giờ mỗi tuần mình sẽ bỏ ra từ 1h – 1h30 riêng cho Héloise để training nghiệp vụ và bao luôn những thắc mắc lớn nhỏ, tuy nhiên sau mỗi session, em ấy phải viết cho mình một cái mail capturing tất cả nội dung training và FAQ của session đó. Những session sau chúng ta sẽ không lặp lại chuyện đã từng nói qua. Mình chỉ đề nghị như vậy mà Héloise khóc tức tưởi.

Mọi người nói, cái điệu này thì Bình Yên chuẩn bị tinh thần nhé, thể nào cũng được hú lên bureau chef ngồi uống cafe một phen. Y như rằng, hôm nay chef gởi mail convoquer mình lên bureau, để bàn về trường hợp của Héloise.

Buổi sáng khi nhận mail trong lòng mình cũng thắc thỏm, dẫu sao cũng chỉ mới đến cty có 6 tháng. Sau đó mình bình tâm suy nghĩ thì thấy không có gì phải xoắn. Tất cả hồ sơ phạm lỗi của Héloise kể từ lần thứ hai trở đi, trước khi chỉnh sửa cho ẻm, mình đều kín đáo scan một bản lưu giữ trong máy. Tất cả những câu hỏi của ẻm dù dưới dạng verbal đều được mình trả lời bằng mail. Meeting team nào mình cũng viết minutes cho cả team ký, chứng tỏ mỗi lần mình block hồ sơ của Héloise là quyết định tập thể chứ không phải cá nhân mình tự hô mưa gọi gió.

Từ xưa đến giờ mình luôn tâm niệm, sống ở đời dẫu không có tâm cơ hại người, nhưng phải có tâm cơ phòng người. Mình chẳng ham hố chuyện hãm hại thiên hạ, nhưng thiên hạ muốn hãm hại mình thì còn lâu ! =))

Đúng 14h có mặt ở bureau chef. Chàng nói chuyến này Bình Yên vất vả nhỉ. Mình hông nói gì, đợi chef xổ bài thì mình mới show hàng. Nhưng mà chef chỉ hỏi, Bình Yên nghĩ mình có khả năng quản được Héloise không ? Mình suy nghĩ rất lâu, rồi nói thẳng với chef, ở vị trí hiện tại thì mình không thể. Project leader chỉ có nhiệm vụ giám sát công việc bao gồm quantity / quality / objective / timeline / action plan, vạch ra guideline , bảo đảm deadline. Nhưng không có thẩm quyền giám sát team, hoặc đánh giá năng lực của bất kỳ thành viên nào. Tất cả mọi bất đồng ý kiến đều phải được báo cáo lên cấp trên. Nếu không có thẩm quyền của một manager thì mình không thể đảm bảo trách nhiệm của một manager. Đó cũng là lý do tại sao Héloise tự cho phép bản thân đối thoại với chef trước khi đối thoại với mình.

Chef ngồi nghe đã đời xong gật gù, rút ra tờ check list thẩm-định-năng-lực-trong-giai-đoạn-thử-việc của Héloise đưa cho mình. Nói, để cái này trên bureau của bạn xem có thay đổi tình hình không. Thường, những check list này chỉ có manager mới có thẩm quyền check và ký, xác nhận thành viên mới đã thông qua giai đoạn thử việc. Cho nên lúc mình trở về bureau với cái check list trên tay (thái độ hơi huênh hoang cà chớn) thì mọi người đã tự hiểu : ok chef đã quyết tâm giao phó Héloise bé nhỏ cho ác quỷ rồi ! =))

Buổi chiều đi ngang open space thấy Héloise ngồi đực mặt ra trước máy tính, hai mắt hoe đỏ, tự dưng cảm giác tội lỗi trào lên, mà thực ra mình có làm gì đâu ?! -.-‘ Mình tới gần Héloise hỏi bạn ấy có muốn uống cafe không, mình mời. Bạn ấy thỏ thẻ từ chối. Mình nói, bạn nghĩ bây giờ bạn có quyền từ chối tôi hay sao ? tắt máy đi ! Nói giỡn mà nó tưởng thiệt, hai mắt rưng rưng, tắt máy cái rụp, đứng bật dậy như lò so. -.-‘ Mình định mời Héloise cafe thật nhưng badge hết tiền (-.-‘) đành mặt dày trấn của em nó 30cent uống cafe, số khổ ! :'( Mình hỏi Héloise muốn cafe nóng hay cafe đá ? She said ai lại đi uống cafe đá, gớm chết. Mình nói, Pháp là xứ lạnh nên mọi người chỉ có thói quen uống cafe nóng, VN là xứ nóng nên đa phần người ta uống cafe đá, tất cả chỉ là tập tục thói quen thôi. Đứng mãi không biết nói gì, mình hỏi Héloise, liệu có can đảm thử uống cafe đá một lần cho biết không ? Ẻm cười, nếu có dịp sẽ thử. Mình cũng cười, nói, có nhiều chuyện trên đời nghĩ là phức tạp nhưng thực ra cũng như cafe nóng / đá, chẳng qua là thói quen hạn chế suy nghĩ, nếu ai cũng chịu khó tiếp thu cái mới thì sớm muộn cũng dung hòa được với nhau. :) Mình nghĩ phương pháp training hiện tại của mình không phù hợp với tác phong của Héloise, nhưng giờ mình chưa có thời gian / sức lực để suy nghĩ chuyện này. 3 tuần nữa mình sẽ làm lại chương trình training phù hợp hơn. Từ đây đến đó thì cứ nương tựa nhau đã nhé. :) Héloise cười e lệ, hai mắt lại rưng rưng… ~.~ (huhuhu, wtf ? how can i handle this case ?)

Tan sở chef mon men đến bureau mình, thủ thỉ, nãy tôi quên nói với Bình Yên, sáng thứ ba mỗi tuần Heloise đều đi làm muộn nửa tiếng là tại vì phải đi tư vấn bác sĩ tâm lý, có giấy chứng nhận là chấn thương tâm lý loại nhẹ nhưng mà tôi không biết sâu. Xem như là tôi cho bạn cơ hội challenge năng lực management của bạn đi ha. :| Mình hỏi chef ai ngồi ghế phỏng vấn tuyển Héloise dzô làm dzậy ? he said : Julien, nhưng là tui chỉ thị đó, hố hố hố. :|

Nói chung là một ca khó (đỡ). :|

Bình Yên.

Advertisements

One thought on “Nhật ký đi làm. (Tập hai)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s